Bỏ đi lấy vợ, ly hôn rồi anh quay tìm tôi để “rổ rá cạp lại”

Năm xưa anh quyết định chia tay vì bố mẹ yêu cầu bỏ mặc tôi từng vì anh mà phải bỏ đứa con của mình. Giờ hôn nhân không hạnh phúc, anh quay lại tìm tôi.

Nhớ lại những ngày tháng ấy tôi vẫn rùng mình sợ hãi không hiểu mình đã vượt qua nó bằng cách nào. Tuổi 24, tin và yêu hết mình, thậm chí còn có thai với anh ta. Vậy mà rốt cục, anh ta phụ bạc một cách tàn nhẫn.

Khi ấy chúng tôi yêu nhau được khoảng hơn 2 năm. Đó là thời điểm tôi vừa ra trường thì phát hiện có bầu. Tôi muốn cưới nhưng anh phân tích là chưa thể. Anh bảo cả hai đứa đều không có công việc ổn định, vừa mới ra trường, tôi còn chưa xin được việc thì cưới nhau về lấy gì để sống. Mặc dù rất đau xót nhưng khi anh ta không thể cáng đáng, tôi thì lo cho mình không xong nên tôi đành phải bỏ con. Chuyện ấy ám ảnh tôi đến tận bây giờ.

Có ai ngờ, chỉ đúng 4 tháng sau anh nói lời chia tay với lí do bố mẹ anh không chấp nhận cuộc hôn nhân này. Anh bảo có nhiều nguyên nhân khiến họ không tán thành cho anh cưới tôi. Thú thật lúc đó, tôi cũng chẳng muốn tìm hiểu lí do là gì nữa, bởi điều quan trọng nhất là anh ta cũng muốn làm thế. Trước sự cản ngăn, anh ta không hề đấu tranh để bên tôi mà làm theo ý bố mẹ, thì tôi giữ để làm gì.

Loading...

Lòng tự trọng và niềm tin bị tổn thương mạnh mẽ, tôi quyết định quên anh ta mặc dù những gì mà tôi đã trao đi quả thật không hề ít. Tôi lao vào làm như một người điên để quên người yêu cũ. Thậm chí tôi còn chẳng muốn yêu ai vì sợ bị lừa dối nữa.

Bỏ đi lấy vợ, ly hôn rồi anh quay tìm tôi để “rổ rá cạp lại”

Tôi bước sang tuổi 30 từ lúc nào không hay. Nhiều lúc bố mẹ giục lấy chồng tôi cũng muốn cưới quách ai đó cho xong chuyện nhưng nghĩ nếu lấy mà không yêu thì sau này chỉ chính mình khổ mà thôi nên tôi bình tĩnh lại. Tôi không thể hiểu nổi mình nhưng thực sự, đến giờ, tôi vẫn chưa quên được anh ta. Chuyện tình cảm của tôi cũng nhiều người biết nên có người đàn ông nào muốn tiến đến với tôi họ cũng khá cân nhắc.

Thế rồi, anh ta tìm tôi. Lần đầu gặp lại trái tim tôi thổn thức không ngừng. Tôi đã nghĩ mình phải hận nhiều lắm nhưng sao tôi không làm được. Đã vậy, nghe anh ta nói chuyện gia đình không hạnh phúc, vợ chồng bỏ nhau chỉ chưa đầy 2 năm sau khi cưới tôi lại chạnh lòng thương. Anh ta bảo thời gian qua muốn tìm tôi lâu rồi nhưng vì sợ tôi không tha thứ nên cứ lần lữa mãi. Đến giờ, khi thấy tôi đã 30 tuổi mà còn chưa yêu ai, anh mới mạnh dám tìm tôi.

Giờ anh độc thân, con thì mẹ đứa bé nuôi… Tự nhiên trong đầu tôi lại nghĩ đến chuyện bỏ qua tất cả để quay về bên nhau. Tôi biết điều này nghe thật kém cỏi và nhục nhã… Nhưng ở cái tuổi này rồi, tôi cũng chẳng còn muốn hằn học với đời làm gì nữa. Tôi thấy mình còn yêu anh nên đến với anh là hợp lí nhất thay vì tìm hiểu một người đàn ông khác.

Nhưng đấy là phút yếu lòng, bình tĩnh hơn tôi lại hờn tủi nghĩ về những ngày anh thuyết phục tôi bỏ thai để rồi sau đó “đá” tôi một cách không thương tiếc. Những gì anh nhận ngày hôm nay có lẽ cũng là quả báo cho chuyện anh đối xử với tôi.

Anh xin lỗi tôi và hứa sẽ bù đắp cho tất cả những thiệt thòi mà tôi phải gánh chịu. Tôi cứ băn khoăn mãi về quyết định này. Tôi đã gần 30 rồi, có nên quyết định bên anh?

Theo EVA.

Loading...
loading...