Nằm cạnh bên chồng mà tôi vẫn lung lay khi nghĩ về người tình cũ

Có những hôm nằm ôm chồng ngủ, hình ảnh người yêu cũ lại xuất hiện như vị khách không mời… Thường là những kỷ niệm đẹp giữa tôi và anh mà chưa bao giờ có trong cuộc sống thực tại.

Tình cũ của tôi chính là mối tình đầu trong sáng của tuổi học trò. Tôi và người yêu cũ là đôi bạn “thanh mai trúc mã”, gia cảnh của hai đứa được xem là môn đăng hộ đối. Từ thời trung học cho đến đại học, cả hai đều học chung một trường.

Từ khi bắt đầu lên năm nhất đại học, tôi và người yêu cũ đều thuê chung một căn hộ, mục tiêu của hai người là sau khi tốt nghiệp sẽ học lên cao, nếu có cơ hội sẽ ra nước ngoài học hỏi thêm.

Tuy nhiên vì hoàn cảnh gia đình, sau tốt nghiệp tôi đành bỏ dở ước mơ và nhờ bố mẹ quen biết xin vào làm việc cho một công ty nhà nước. Khi tôi bắt đầu đi làm thì người yêu cũ vẫn tiếp tục học lên cao, tôi luôn hết lòng ủng hộ bạn trai nhưng anh ấy lại phản bội tôi và đi yêu người mới.

Loading...

Phải mất một thời gian dài tôi mới bình tâm và dần chấp nhận sự thật. Tôi cứ nghĩ chúng tôi đã thuộc về nhau mãi mãi nhưng không ngờ…

Lúc tuyệt vọng nhất tôi đã gặp Quốc (chồng hiện tại của tôi). Quốc còn trẻ nhưng anh đã làm trưởng phòng của một tập đoàn lớn, nhà cửa và xe xịn đều có. Điều kiện kinh tế của Quốc hơn hẳn người yêu cũ của tôi. Bố mẹ của anh là người có địa vị trong xã hội. Quốc bảo anh không quan tâm chuyện tôi đã có bạn trai trong quá khứ. Anh sẽ cho tôi thời gian để suy ngẫm. Nếu tôi chọn anh, anh hứa sẽ đối xử tốt với tôi cả đời. 3 tháng sau, tôi nhận lời yêu Quốc. Chúng tôi hạnh phúc quấn quýt bên nhau như đôi chim bồ câu, luôn song hành với nhau như hình với bóng. Quốc rất yêu và chiều chuộng tôi, tôi cảm nhận rõ điều đó.

Nằm cạnh bên chồng mà tôi vẫn lung lay khi nghĩ về người tình cũ

Và ngày cưới, ngày mong đợi nhất của tôi cũng đến. Tôi tận hưởng niềm hân hoan đó không chỉ trong niềm vui, niềm hạnh phúc mà còn trong nỗi buồn, sự tiếc nuối cuộc sống tự do… và một chút còn vương lại trong quá khứ. Hay nói đúng hơn, tôi quyết định đi đến đám cưới như một nghĩa vụ, một lẽ tất yếu: Yêu là cưới.

Khi tôi lấy chồng, sinh con, tôi dành tất cả tình cảm của mình cho chồng và con. Tưởng chừng như trong trái tim tôi không còn chỗ cho anh – một hình bóng xa mờ trong quá khứ, đã nhạt dần theo thời gian… nhưng không phải vậy.

Có những hôm nằm ôm chồng ngủ, hình ảnh người yêu cũ lại xuất hiện như vị khách không mời… Thường là những kỷ niệm đẹp giữa tôi và anh mà chưa bao giờ có trong cuộc sống thực tại. Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại mơ mộng như thế? Giờ đây, tôi đã 29 tuổi, đã không còn trẻ nữa, đã là vợ và mẹ của một cậu nhóc… vậy mà tôi vẫn mơ mộng về người yêu cũ sao, tôi vẫn cảm thấy bị “lung lay” khi nghĩ về người cũ, giờ tôi phải làm sao để không còn nghĩ về anh nữa, mong mọi người cho tôi lời khuyên?

Loading...