Chồng úp cả nồi cá kho lên đầu chỉ vì tôi lỡ miệng nói một câu…

Ai ngờ, tôi vừa dứt lời thì chồng úp thẳng nồi cá lên đầu, lôi tôi xềnh xệch vào trong bếp rồi cho tôi cái tát. Tôi được dịp xả hết ra, chả kiêng nể ai nữa.

Chồng tôi có tính gia trưởng, điều này tôi đã biết từ trước lúc yêu anh, nhưng hồi đấy thấy anh cũng yêu chiều, hơn nữa anh lại là mối tình đầu của tôi nên cũng cứ dùng dằng mãi.

Thế rồi sau hơn 2 năm yêu đương, tôi vừa tốt nghiệp ra trường thì chúng tôi làm đám cưới. Anh hơn tôi 7 tuổi, là nhân viên văn phòng của một công ty xuất nhập khẩu. Tôi cưới về thì cũng là lúc nhận được tin đỗ phỏng vấn vào một công ty giải trí lớn, tôi không khoa trương, nhưng xin nói thêm là lương tôi thời điểm vừa mới ra trường còn cao hơn lương chồng đi làm mấy năm.

Tuy thế nhưng tôi lúc nào cũng tỏ ra khiếm tốn, không bao giờ nói chuyện tiền nong gì vì sợ anh mặc cảm. Vậy mà chính chồng lại là người sinh sự trước. Anh lúc nào cũng thái độ, nói tôi cậy cọc nọ kia lên mặt.

Loading...

Yêu nhau ngần ấy năm, tính nết thế nào anh thừa hiểu rồi, nhưng vẫn có tìm cớ để mắng mỏ tôi, nhiều khi tôi buồn và tổn thương kinh khủng. Về nhà chồng đã lạ, chẳng có ai, đến chồng cũng không yêu thương nữa, có lúc tôi thấy ân hận ghê gớm.

Chồng thay đổi hẳn, dường như thành một con người khác. Mở miệng ra là mắng vợ, nạt vợ, tôi không hiểu anh làm thế để làm gì. Có lần tôi chủ động thân mật nhưng anh gạt đi.

Chồng úp cả nồi cá kho lên đầu chỉ vì tôi lỡ miệng nói một câu...

Tôi không phải đứa không biết việc hay lười biếng gì. Ở nhà tôi cũng thường xuyên lo cơm nước nên nấu ăn cũng không tệ, vậy mà chồng suốt ngày chê bai. Đến bố mẹ chồng tôi còn khen, thế mà chồng cứ lên nước sa sả.

Tôi về nhà chồng 5 tháng thì có bầu, nghén ngẩm mệt lắm, tôi chẳng ăn được thứ gì, nhưng chồng thì vô tâm. Anh nói chuyện con cái là phụ nữ ai chẳng phải đẻ, cứ như cả nước này mình cô đẻ không bằng, mở mồm ra là kêu. Thỉnh thoảng tôi thèm cái nọ cái kia nhờ chồng đi mua, anh không bao giờ đi.

Mấy hôm vừa rồi, bố mẹ tôi về quê ăn giỗ họ. Nhà chỉ có hai vợ chồng nên anh bảo tiện anh mời mấy người bạn về ăn cơm. Tôi nói thật, tôi vốn không ưa mấy người bạn của anh, vì tôi gặp mấy lần rồi, người thì tinh tướng, ăn nói khoác lác, người thì bợm nhậu, suốt ngày rủ chồng đi uống rượu.

Hôm đó, tôi cũng nấu cơm bình thường thôi, nghĩ bực mình, bụng to vượt mặt còn lôi bạn về bắt vợ hầu nên tôi chẳng bầy vẽ gì. Cơm có cá kho, mấy món ăn cơm bình thường. Ai ngờ lúc bạn anh đến, chưa gì đã bảo cơm này sao uống rượu được, không bảo sớm để anh ta mua đồ đến. Tôi giận quá mới bảo em không khỏe nên không đi mua bán được, các anh thông cảm.

Vào bữa cơm, mấy ông bạn của anh bắt đầu khoe vợ, vợ mình đảm thế này, giỏi thế kia, “riêng bạn đến nhà thì không bao giờ cơm nước kiểu này”. Tôi ức, cố kiềm chế lắm nên bảo em chỉ nấu được thế thôi, các anh thấy khó ăn quá thì lần sau chịu khó ra hàng vậy.

Ai ngờ, tôi vừa dứt lời thì chồng úp thẳng nồi cá lên đầu, lôi tôi xềnh xệch vào trong bếp rồi cho tôi cái tát. Tôi được dịp xả hết ra, chả kiêng nể ai nữa. Bạn bè anh lục đục kéo nhau về. Tôi gào lên: “Anh thấy có chồng nào như anh không. Vợ chửa vượt mặt, không chăm được một ngày còn dẫn bạn về bắt vợ hầu. Nấu cho ăn còn chê ỏng chê eo, không ăn thì biến”.

Chồng giận lắm nhưng chắc sợ đánh tôi ảnh hưởng đến con nên đùng đùng bỏ đi. Tối hôm đó anh về, xỉ vả tôi, bảo bạn bè cười chê vì lấy phải vợ mất nết. Tôi ức lắm mà không biết nên làm sao. Có ai cùng hoàn cảnh có thể chia sẻ với tôi không?

Like and Sharing:

Loading...