Những cô gái trở thành nô lệ tình dục của người yêu chỉ vì sợ bị “đá”

Thuý Lan (27 tuổi) gọi đến một trung tâm tư vấn tình yêu than vãn rằng cô bị người yêu mắng mỏ, miệt thị, thậm chí có lúc anh ta còn tát cô và dọa sẽ bỏ cô để quay trở lại với người yêu cũ.

Cô phẫn nộ: “Tôi hết chịu nổi rồi, không hiểu tại sao anh ấy lại đối xử với tôi như vậy?”. Hoá ra cô chịu đựng tất cả những sự hành hạ thô bạo đó chỉ vì nghĩ rằng nhờ thế sẽ giữ được tình yêu.

Loading...

Thật khó tưởng tượng ngày nay vẫn có người con gái có học thức hẳn hoi lại suy nghĩ như vậy ? Hỏi tại sao bị đối xử tệ như thế cô vẫn yêu anh ta ? Thì ra vì anh ta là con một gia đình khá giả, mà cô tin rằng có thể dựa vào đó để có cuộc sống hạnh phúc.

Với những cô gái đó, lấy chồng sẽ giải quyết được tất cả và sự thành công trong cuộc đời họ đặt tất cả vào kết hôn.

Thực tế cho thấy không có con đường nào đi tới hạnh phúc lại dễ dàng như vậy. Khi một cô gái không có can đảm mơ ước hay tự đặt cho mình một mục đích sống thì dĩ nhiên cô ta sẽ chỉ cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa khi đặt cọc tất cả vào mối quan hệ với người đàn ông để làm vợ và sinh con cho anh ta.

Tuyết, 21 tuổi, thi đại học 2 lần không được, vừa khóc vừa kể: “Tôi đã gắn bó với anh ấy từ 2 năm nay. Hôm qua, tôi báo tin cho anh ấy là tôi đã có thai 3 tháng, anh ấy nổi điên lên quát tháo đùng đùng bắt tôi đi phá thai, thật là một gã đàn ông vô trách nhiệm”.

Khoan hãy nói về trách nhiệm của gã đàn ông ấy, trước hết cô cần phải đối diện với chính mình. Cô đã ngừng uống thuốc tránh thai trong những lần quan hệ gần đây vì nghĩ rằng cái thai sẽ buộc anh ta phải cưới, nghĩa là muốn anh ta làm bố khi mà anh ta chưa sẵn sàng.

Ngày nay vẫn có những cô gái nghĩ rằng hôn nhân là phép màu sẽ biến mình thành một người có “giá trị”. Niềm hy vọng đó thường dẫn đến những cuộc hôn nhân không đúng lúc, không đúng người và cũng không có kế hoạch gì cho việc làm mẹ khi chính mình cũng chưa đủ khả năng nuôi sống mình. Đứa con ra đời không phải vì cha mẹ muốn có nó mà chỉ vì cô cần có nó để buộc người yêu phải kết hôn. Bi kịch của của hôn nhân bắt đầu từ đó.

Lan Anh lấy chồng khi cô 23 tuổi, sau khi học xong phổ thông, cô ở nhà hơn 3 năm chẳng biết làm gì. Gia đình cũng đã chạy ngược chạy xuôi xin cho cô thử việc ở vài nơi nhưng việc cần có chuyên môn thì cô lại không có, việc lao động đơn giản, lương thấp cô lại không muốn làm. Cô nghĩ rằng bây giờ chỉ có lấy một anh chàng khá giả, đủ sức nuôi được mình và sinh cho anh ta một đứa con kháu khỉnh thì cuộc đời mình sẽ lên hương. Nhưng bạn nên biết rằng khi đến với hôn nhân mà bản thân còn sống bám vào người khác thì làm sao bạn có được quyền bình đẳng với chồng?

Những cô gái trở thành nô lệ tình dục của người yêu chỉ vì sợ bị "đá"

Có những người vợ bị chồng quát mắng hàng ngày mà vẫn phải câm như hến, bởi vì nếu cãi lại, anh ta sẽ quát to hơn: “Không chịu được thì bước!”. Lúc đó bạn biết đi đâu, làm gì để sống?

Trước hết phải thấy đó là những người thiếu tự trọng, họ coi hôn nhân là cứu cánh của cuộc đời. Ai cũng mơ ước vợ chồng bình đẳng và muốn được người bạn đời tôn trọng mình nhưng trước tiên ta không được sống lệ thuộc vào họ.

Không nên hiểu hai chữ lệ thuộc chỉ gói gọn trong phạm vi kinh tế. Thực ra khái niệm đó rộng hơn nhiều. Bởi vì sự lệ thuộc về kinh tế bao giờ cũng kéo theo những lệ thuộc khác. Bạn sẽ luôn phải đặt nhu cầu của người khác lên trên nhu cầu của chính mình. Bạn sẽ không được sống theo mong muốn của mình mà chỉ để làm vừa lòng người khác. Bạn không bao giờ dám làm cái gì mình thích nếu người kia không thích.

Có cô gái vừa khóc vừa kể người yêu cứ đòi hỏi quan hệ tình dục, cô từ chối thì bị anh ta bảo là “hâm” và cho phép cô suy nghĩ 3 ngày, nếu không đáp ứng yêu cầu của anh ta thì “goodbye”. Vì sợ người yêu bỏ, cô đã làm theo đòi hỏi của anh ta như một con rối. Và từ sau lần đó, anh ta luôn đem hai tiếng “cắt đứt” ra để doạ.

Không ít cô gái người yêu bảo sao cũng phải nghe, miễn là đừng cho cô “đi tàu suốt”. Có người bị chồng ức hiếp không dám làm gì nhưng lại trông vào sự giúp đỡ của người khác như cha mẹ, anh em hoặc các bác trong “tổ hoà giải”. Biết đâu rằng khi chính mình chấp nhận làm con giun, con dế miễn sao chồng không bỏ là được thì làm sao có ai giúp đỡ được họ. Nếu vì sợ ly hôn mà chấp nhận mọi bất công thì đừng hy vọng hạnh phúc và cũng đừng mong có ai giúp được mình.

Có người hỏi: “Nếu phải lựa chọn giữa làm nô lệ để có chồng hay không chồng nhưng tự do thì bạn chọn đằng nào?” Nếu bạn nghĩ rằng nô lệ cũng được miễn là có chồng thì bạn lầm to. Một khi chồng đã coi mình như kẻ ăn người ở, bảo gì nghe nấy thì tình yêu nếu có cũng ra đi. Nó chỉ đến với ai tự trọng và biết cách làm cho người yêu phải tôn trọng mình.

Theo Trịnh Trung Hòa /Dân Việt!

Loading...