Tại sao chúng ta lại không nhớ được kiếp trước của mình?

Khi tò mò về kiếp người này chúng ta càng muốn khám phá thêm tại sao không nhớ về kiếp trước vì ta luôn muốn hiểu rằng vì sao mình lại chịu đựng hoàn cảnh như hiện tại.

Con người từ đâu mà có? Chết rồi có phải là hết? Để giải thích cho việc này có khá nhiều ý kiến khác nhau nhưng theo quan niệm của Phật giáp thì chết không phải là hết, tất cả chúng ta đều tuân theo luân hồi, nhân quả.

Loading...

Vì không hiểu điều này nên nhiều người sinh tâm oán trách cha mẹ không có phước nên sanh mình ra khổ. Hoặc cha mẹ không có tài nên mình bây giờ phải thua sút người ta. Mà không biết chính mình thọ nhận quả báo đời trước đã tạo nên bố mẹ – người cộng nghiệp với chúng ta – người có nghiệp tương ứng nên chúng ta ở chung một nhà với họ mà thôi.

Nếu tin luân hồi có thật thì tức là tin rằng có tiền kiếp, vậy Tại sao không nhớ về kiếp trước của mình vậy?

Cuộc sống có cách cân bằng riêng của nó nhưng đều với mục đích là để tốt cho chúng ta mà chúng ta không biết. Thực tế là có những thứ không biết sẽ tốt hơn cho mình, nhất là khi chúng ta không đủ trí tuệ để kiểm soát tình hình.

1. Đau lòng người hiện tại

Vấn đề luân hồi luôn là chủ để gây tranh cãi dù cho con người đã tìm cách lý giải vấn đề này từ xa xưa cho tới nay. Thế nhưng, chúng ta tạm hiểu rằng vũ trụ có cách cân bằng riêng của nó để bảo vệ cho cuộc sống của chúng ta thời điểm hiện tại.

Luật luân hồi quả báo quy định rõ ràng con người sẽ phải chuyển sinh qua nhiều kiếp và những gì họ phải trải qua như buồn đau khổ hận, tai nạn hoặc sung sướng hạnh phúc, giàu sang, đều do từ kết quả họ tạo ra từ kiếp trước.

Hiện tượng luân hồi được xem như là một định luật. Tuy nhiên, luật này dễ bị xáo trộn khi con người biết được rõ ràng mỗi kiếp của mình. Đó là một phần lý do Tại sao không nhớ về kiếp trước.

Thực tế cho thấy nhiều vị đại sư hay vị cao tăng cũng không biết rõ tiền kiếp của mình. Chính Đức Phật Thích Ca khi đang trên đường tìm đạo, vẫn chưa biết được tiền kiếp của mình, mãi đến khi chứng ngộ đạo pháp mới thấy được các kiếp.

Con người không nên biết về tiền kiếp vì điều đó chỉ mang tới bất lợi. Ví dụ như sau khi bạn được tái sinh và nhớ về kiếp trước sẽ chỉ chuốc thêm phiền toái trở ngại. Lúc này chúng ta không tập trung vào cuộc sống mới mà muốn đào bới quá khứ. Nếu một đứa trẻ nhớ về bố mẹ cũ thì nó sẽ quên đi ân tình của gia đình hiện tại và tìm đủ mọi cách để gặp lại cha mẹ cũ.

Như vậy, gia đình hiện tại sẽ rất đau lòng, có con cũng như không. Nếu có chuyện đó xảy ra hãy xem đó như là “cuộc tình đã cũ” giờ bạn phải bước sang trang khác để đi tiếp. Nếu cứ ngoái đầu nhìn mãi về quá khứ bạn sẽ phí hoài cuộc sống của mình mà thôi.

2. Khó khăn cho việc trả quả

Linh hồn của người đã khuất sẽ trải qua 7 cửa ải và 6 nẻo luân hồi. Trước khi chuyển sinh thì phải uống một thứ gọi là nước canh Mạnh Bà hay còn gọi là nước lãng quên. Nếu không thì những linh hồn ấy vẫn còn mang nặng những nhớ thương tiếc nuối về cảnh cũ, người xưa, tình ruột thịt, máu mủ giữa cha mẹ, anh em, vợ chồng, con cái khiến lúc tái sinh luân hồi, họ lại tìm đến những gì liên hệ với tiền kiếp.

Việc quên đi quá khứ để tránh khó khăn trở ngại cho sự trả quả trong lần đầu thai lại này và cả những lần chuyển sinh khác nữa.

Đức Phật giải thích cho vấn đề này: “Con người ở thế gian thuận theo ba nghiệp thân – khẩu – ý đã tạo, sau khi chết tâm thức sẽ đi về nẻo ác, hoặc thân đọa địa ngục, hoặc mang thân súc sinh, hoặc mang thân côn trùng và cá… Lúc này ý thức là khác vạn dặm so với con người, bởi vì nghiệp tội của họ giống như tấm lưới chụp lấy tâm thức vậy. Họ cũng không còn nhận thức được bản thân mình, vậy nên càng khó nhớ lại hết thảy cảnh ngộ lúc sinh tiền của mình; giống như một miếng thịt đã cắt ra này, không thể khôi phục lại miếng thịt tươi ngon ban đầu nữa”.

Người ta tự hỏi rằng tại sao trong bộ não một người lạ lại có tích chứa những hình ảnh của tiền kiếp trong khi người ấy sinh ra và lớn lên rồi già chết, bộ não ấy của một đời người lại ghi nhận những dữ kiện xảy ra từ những đời trước đó?

Cần nhắc rằng từ lâu, các nhà nghiên cứu về óc não đã quan tâm đến vấn đề là bộ não con người là một thế giới lạ lùng mà sinh vật học mới lần bước vào một vài đoạn đường của nó mà thôi.

Ngày nay, các nhà khoa học nhận thấy rằng từ lúc con người ra sinh ra cho đến khi họ qua đời, dù người ấy sống đến 100 tuổi đi nữa thì họ cũng chỉ tiêu thụ có một phần mười năng lực của bộ não.

Phải chăng những phần kia còn tích chứa trong ký ức, hình ảnh, sự kiện của nhiều đời nhiều kiếp khác nữa. Chỉ khi nào có được sự kích động, khêu gợi do nguyên động lực nào đo mà làm phát sinh như sự thôi miên chẳng hạn thì những ký ức ấy mới lột rõ.

3. Chúng ta vẫn có phần nào đó nhớ về kiếp trước của mình

Chúng ta không thấy và không biết được có kiếp trước chỉ vì tâm thức của chúng ta chưa được học hỏi, tu tập và phát triển. Khoa học ngày nay cho biết là con người mới chỉ sử dụng được 10% bộ óc của mình mà thôi, còn lại 90% kia chưa được khai thác và biết đến.

Đi sâu vào tâm lý mỗi người, chúng ta sẽ thấy mình đã từng quen thuộc, ưa thích với những việc làm của thuở quá khứ. Ví như có những người mình chưa bao giờ gặp, nhưng vừa nhìn thấy mặt là chúng ta đã phân biệt được luôn là yêu hay ghét.

Điều này có thể giải thích là do kiếp trước người đó đã làm điều gì đó khiến mình không ưa họ nên giờ gặp lại chỉ thấy bực bội. Còn những người chưa gặp bao giờ, nhưng khi vừa trông thấy đã thân quen, cảm mến. Có thể vì kiếp trước họ đã từng giúp đỡ, sống tốt, gây ấn tượng với mình.

Đôi khi những hình ảnh, sự việc xảy ra trùng hợp với những hình ảnh trong quá khứ xa xăm của tiền kiếp cũng khích động được. Đó là những nỗi sợ như sợ đi xe, sợ đi máy bay, sợ các con vật, sợ màu đen, sợ tiếng còi… là những thứ xét ra không có gì phải đáng hoảng sợ.

Nhưng theo khoa tâm lý học thì sự hoảng sợ ấy đều có nguyên nhân vì có thể trước đó những thứ ấy đã là nguyên nhân gây nên những sự việc hệ trọng, đôi khi nguy hiểm tạo đe dọa trong quá khứ và hình ảnh ấy ăn sâu trong tiềm thức cho đến khi được khơi dậy lại từ những sự vật, hiện tượng liên quan.

Rõ ràng chúng ta không quên hết nhân quá khứ, nhân nào chứa sâu đậm sẽ trở thành sở thích, việc làm của mình trong đời này. Qua đó cho thấy có nghiệp huân tập của quá khứ và nó chi phối chúng ta đến những đời sau dù bạn có tin hay không.

Tại sao chúng ta lại không nhớ được kiếp trước của mình?

Trong “Kinh tập Lục Độ” có ghi chép một câu chuyện rất thú vị, kể rằng:

Cách đây rất lâu về trước, có một quốc vương tên là Sái Vi vương. Ông là người phẩm hạnh đoan chính, chí hướng cao xa, tư chất hiếu học, và đặc biệt rất phụng hành Phật giáo.

Bởi ông đã sâu sắc lĩnh hội được đạo lý về lục đạo luân hồi và nhân sinh vô thường, vậy nên thường giảng nói cho chúng đại thần của mình nghe.

Nhưng những quan đại thần này lại có nghi hoặc rất lớn về kiếp sau. Rất nhiều người đều hỏi rằng, nếu như nhục thân này chết đi nhưng thần thức (chủ ý thức) vẫn sống, thế tại sao chúng ta lại không nhớ được đời trước của mình nhỉ?

Sái Vi vương nói: “Ý nghĩ và chí nguyện nhỏ hẹp của chúng ta làm sao có thể biết được sự tình của những đời trước đây? Con mắt này ngay đến cả sợi tơ cũng khó mà nhìn được rõ, làm sao tự thấy được thần thức dời đổi đây?”.

Một ngày nọ, Sái Vi vương khá là nhàn rỗi, bèn cải trang thành dân thường, một mình đi ra ngoài cung tản bộ. Khi đi đến gần một ông lão đóng giày bên đường, Vi vương cười hỏi đùa rằng: “Theo ông, người trong cả nước, ai là người vui vẻ nhất đây?”.

Ông lão trả lời: “Duy chỉ có quốc vương là vui vẻ nhất thôi!”

Sái Vi vương lại hỏi: “Ông ấy vui vẻ thế nào?”.

Ông lão nói: “Ông ấy có bá quan theo hầu, trăm họ tiến cống, có thể nói là muốn gì được nấy, đây không phải rất là vui vẻ hay sao?”.

Sái Vi vương nói: “Ừm, tôi cũng nghĩ giống như ông vậy”.

Sau đó Sái Vi vương liền mời ông lão uống rượu nho, ông lão uống đến say mèm, không còn biết gì nữa. Sau đó, Vi vương sai người khiêng ông lão vào trong hoàng cung.

Sái Vi vương nói với hoàng hậu: “Ông lão này nói quốc vương là người vui vẻ nhất. Hôm nay trẫm muốn đùa thử một chút, nàng cho ông ấy mặc trang phục của ta, để ông ấy lên điện xử lý mọi việc triều chính. Nhưng mà các nàng không được đùa quá trớn mà dọa sợ ông ta đấy nhé!”. Hoàng hậu tuân lệnh.

Ngày hôm sau, ông lão tỉnh rượu, các cung nữ, thị vệ trong cung cố ý nói: “Đại vương sau khi say rượu, rất nhiều việc triều chính đều đã chất đống lên, giờ đã đến lúc phải đi xử lý rồi”.

Nói xong, liền đưa ông lão lên điện, văn võ bá quan không ngừng thúc giục ông thẩm nghị các việc chính sự. Ông lão lúc này đầu óc quay vòng, ngay đến cả đông tây nam bắc cũng đều phân không rõ nữa.

Sử quan giúp ông lão ghi chép lại mọi việc, quan đại thần đưa ra kế sách cho ông… Ông lão cả ngày ngồi ở trong điện, xương cốt toàn thân đều đau nhức hết cả, ăn uống cũng không còn biết mùi vị gì nữa, chỉ mới một ngày mà đã thấy yếu đi rất nhiều.

Các cung nữ đùa với ông lão rằng: “Khí sắc của đại vương dường như không được tốt lắm, không biết vì sao vậy?”.

Ông lão trả lời rằng: “Trẫm mơ thấy mình là một thợ đóng giày, hàng ngày tự lao động để đối lấy cái ăn cái mặc, khổ sở đó thật khó mà diễn tả thành lời, vậy nên cảm thấy nhức đầu”.

Các cung nữ nghe xong bụm miệng cười trộm.

Ông lão đêm đến thì không sao ngủ được, trằn trọc trở mình nghĩ rằng: “Bản thân ta rốt cuộc là ông lão đóng giày, hay là thiên tử nhỉ? Nếu là thiên tử, thì sao da thịt mình lại thô ráp thế kia chứ? Nếu như là thợ đóng giày, thì nguyên do gì lại được ở trong hoàng cung đây? Hẳn là ta tâm thần hỗn loạn, đầu óc mơ mơ màng màng, có phân thân ở hai nơi, không biết bên nào mới là thật nữa”.

Hoàng hậu lại nói: “Đại vương không được khỏe, chi bằng hãy gọi đám vũ công đến ca múa cho khuây khỏa một phen vậy”.

Thế là, ông lão một bên thưởng thức ca múa, còn các cung nữ bên cạnh không ngừng chuốc rượu. Ông lão uống đến say mèm không còn biết trời đất gì nữa, mọi người mặc lại bộ quần áo ban đầu cho ông, đưa ông về nhà, đặt lên trên tấm ván nằm xù xì trong nhà.

Ông lão sau khi tỉnh rượu, nhìn nhìn ngôi nhà thô sơ, rồi nhìn bộ quần áo cũ kỹ đang mặc trên người, mọi thứ đều y như cũ. Nhưng mà, xương khớp trên dưới đều đau nhức cả, giống như từng bị gậy gộc đánh vào người vậy.

Mấy ngày sau, Sái Vi vương đến tìm ông. Ông lão đóng giày nói:

“Mấy ngày trước uống rượu của ông, tôi say đến mắt hoa đầu váng, không còn nhớ được gì nữa cả, bây giờ mới tỉnh lại. Tôi đã mơ thấy mình làm quốc vương, ở trên đại điện phê duyệt tấu sớ của văn võ bá quan, quan sử ở bên ghi chép lại, chúng đại thần thì không ngừng đưa ra kế sách. Nhưng trong tâm tôi lại hoảng hốt lo sợ, giống như thuốc nổ vậy, xương cốt khắp người đau nhức, tôi nghĩ dù có bị đòn roi cũng không đến mức như vậy.

Nằm mơ mà còn như vậy, huống chi là thật sự trở thành quốc vương đây? Lời mà tôi nói với ông mấy hôm trước, nhất định là sai rồi!”.

Sái Vi vương sau khi về đến hoàng cung liền đem chuyện này thuật lại với chúng đại thần, mọi người đều ôm bụng cười ầm lên.

Sái Vi vương nói với quần thần rằng:

“Cùng một thân xác như vậy, chỉ mới thay đổi con người và hoàn cảnh xung quanh mà vẫn còn không tự biết được, huống hồ là cách nhau một kiếp sống, thân xác thịt đã tử vong vứt bỏ đi, lại khoác lên một nhục thân mới. Càng huống hồ trải qua các loại gian nan thống khổ, phiền não ưu sầu của sinh tử, muốn nhớ được những gì mà thần thức của mình đã trải qua trong đời trước, gần như là điều không thể!

Trong kinh Phật có giảng: Một người ngu si, trong lòng ôm giữ các loại tà niệm, nếu muốn thấy được thần thức, chính là giống như một người bịt hai con mắt lại đi trong đêm tối, lại muốn ngẩng đầu lên nhìn ngắm các vì sao trên bầu trời, dù có cố gắng thế nào thì cũng phí công mà thôi”.

***

Câu chuyện thú vị trên có lẽ đã phần nào giúp chúng ta lý giải được những thắc mắc trong lòng mình. Lại có câu chuyện trong dân gian lưu truyền rằng, trước khi linh hồn được đầu thai làm người đều phải uống bát canh Mạnh Bà. Bất cứ ai uống bát canh ấy thì mọi chuyện trong quá khứ đều chìm vào quên lãng. Những hỷ nộ ai lạc, những ân oán tình thù, hết thảy đều tan đi như làn khói, chỉ còn lại ký ức trống rỗng cùng một gương mặt yên bình.

Phải chăng, cũng bởi vì đã quên hết ký ức tiền kiếp mà nhiều người ngày nay không còn tin vào nhân quả báo ứng và luân hồi.

Tuy nhiên, những câu chuyện xưa vẫn còn được kể lại trong dân gian, như một lời nhắc nhở chúng ta về kiếp sống nhân sinh này.

Ngọc Hân (Tổng hợp)!

Loading...